Đà Lạt một ngày mưa

Đà Lạt  – tôi vẫn thường tự hỏi thành phố ấy sao lại có sức hút mãnh liệt với tôi như vậy. Mỗi lần nhìn thấy đâu đó một hình ảnh, nghe đâu đó một giai điệu, hay chỉ cần một buổi nọ trời Sài Gòn đổ cơn mưa lãng xẹt làm ướt nhẹp quần áo là lại thấy nhớ da diết nơi ấy. Như mấy hôm nay nè, Sài Gòn vào đầu mùa mưa, dẫu ghét mùa mưa lắm vì ẩm ướt, nhớp nháp, mệt thí mồ – nhưng cũng có chút thích thú vì tự dưng cái cảm giác nhớ nhung lãng đãng quay trở lại, sau những ngày tâm hồn héo queo héo quắc với cái nắng, gió, bụi của tháng 3 Sài Gòn. Đà Lạt ngọt ngào với ly sữa đậu nành ngồi ngắm mưa rơi cũng thật tuyệt vời biết bao.

Đà Lạt không có cái loáng thoáng của cơn mưa rào lất phất. Đã mưa là nồng nàn, là ào ạt, là chảy tràn ngập phố, là lốc bốc bong bóng phập phồng dường như vô tận…
Mưa Đà Lạt không như những cơn mưa phố thị như ở Sài Gòn. Từng hạt mưa to, trong như ngọc, không vẩn bụi. Mưa mang mùi thông xanh ngái, nùi đất bazan nồng nàn, rừng rực.
Mưa ở Trại Mát thơm mùi rau củ, mùi lá sú dập nát, mùi hành hoa ngan ngát; mưa ở hồ Xuân Hương nưng nức mùi cá tanh, mùi tảo xanh hăng hắc; mưa trên đèo có mùi thơm lừng của đá, của hơi đất phả ra; mưa trong quán cafe lại có mùi ẩm ướt của quần áo và hương cà phê moka đậm đặc. Không ít người còn nghe thấy cả trong mưa Đà Lạt mùi hương của tóc, của làn da khét nắng tràn đầy sức sống của dân phượt; hoặc mùi hương riêng biệt từ đôi môi của người bạn đồng hành đang co ro thả hồn theo mưa, say đắm với mưa trong một góc nhỏ ấm áp bất chợt nào đó… Không chỉ có mưa đặc trưng, Đà Lạt còn là thành phố của những con dốc độc đáo giữa đại ngàn cao nguyên.
Đà Lạt trong màn mưa

Đà Lạt trong màn mưa

Vậy là tôi đang nhớ Đà Lạt đó các bạn ạ. Mà cũng có thể nhiều năm về sau nữa, tôi cũng sẽ nhớ y nguyên cái không khí của buổi sáng sớm hôm ấy, khi rảo bước trên con đường với ánh đèn vàng ngọt như mật, cơn mưa phùn mịn như nhung và cái lạnh tê người. Còn con đường, tưởng chừng có thể kéo dài ra vô tận. Và người đi bên cạnh, lúc đó chả mấy quen biết nhưng lại thấy rất thú vị để cùng đồng hành trong buổi sớm hôm ấy. Lúc đó có phóng trí tưởng tượng lên hết cỡ cũng không thể nghĩ ra người ấy sẽ đồng hành với mình hết buổi này đến buổi khác, cũng trên con đường ấy và nhiều con đường khác nữa.

Vậy nên, bạn đã biết vì sao tôi thích thành phố Đà Lạt ngàn hoa rồi chứ. Đà Lạt bình thường đã rất thơ mộng và lãng mạn rồi, huống gì với tôi đó lại còn là nơi tôi tìm thấy người bạn đời của mình. Đương nhiên là phải thích quá đi rồi. Hồi trưa đi đường mắc mưa, tự nhiên thèm quá cái cảm giác chạy xe máy cùng chồng qua những con đường uốn lượn giữa muôn trùng thông xanh, thèm cái cảm giác nhâm nhi cafe ở Đà Lạt Night, nghe nhạc Ngọc Lan và ngắm thành phố đêm lấp lánh. Thèm những cơn gió lạnh tê người nhưng vẫn có chút dư vị ngọt ngào chỉ có riêng ở Đà Lạt.

Bỗng nhiên thấy thèm vậy đó, không biết bao giờ mới lại được lên Đà Lạt tiếp? Thôi tỉnh ngủ, đi làm tiếp và để dành tiền cho một ước mơ hơi viển vông, mơ mộng vậy!

Với đặc trưng của khí hậu nhiệt đới xavan, Đà Lạt có hai mùa mưa và khô rõ rệt. Mùa mưa tại Đà Lạt thường bắt đầu từ tháng 5 đến tháng 10. Tuy nhiên tùy theo năm mà thời gian này sẽ có một số thay đổi, nhưng sẽ kéo dài khoảng 6 tháng. Do vậy việc biến mưa thành một sản phẩm du lịch được cho là ý tưởng khá mới mẻ và hấp dẫn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *